Xuất hiện trên sân khấu với chiếc váy lộng lẫy của nhà thiết kế Hoàng Hải, chị cảm ơn khán giả đã có mặt ở đây để cùng trò chuyện, cùng thưởng thức những bản tình ca da diết. Chị nói: “Phương thật sự không biết nếu một ngày mình không thể hát được nữa, mình sẽ làm gì. Thế nên mỗi phút giây đứng trên sân khấu, Phương biết ơn cuộc đời đã cho mình đứng ở đây,cảm ơn khán giả đã luôn yêu mến mình, cảm ơn mọi người đã đến với Phương tối nay”.

leftcenterrightdel
Thu Phương trong đêm nhạc “Nơi mùa thu bắt đầu”.

Như người mắc nợ mùa thu chưa trả, Thu Phương kể chuyện về mùa thu, về tình yêu, về nỗi lòng thương người, thương đời… Chị rót vào tâm tư người nghe những chén tơ vương bồi hồi!

Nhắc đến mùa thu, sẽ không thể thiếu những nỗi buồn. Những nỗi buồn đã cho chị có được cảm xúc và trải nghiệm của ngày hôm nay. Nhiều lần Thu Phương hát và khóc trong chính câu hát của mình!

"Bây giờ em biết vì sao, gặp nhau biển xô sóng trào

Ngồi nghe chiều im gió lặng

Giữa muôn vàn hoa

Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi"

Có lẽ đây là những câu hát khán giả thấy Thu Phương khóc nhiều nhất. Bài hát Việt Anh sáng tác dành riêng cho chị, cho những tâm tư mùa thu! Mùa nối nhau đi ngang cửa! Cô gái mùa thu bây giờ bình thản hơn trước, nhưng cái buồn tiếc nuối một khoảng trời ký ức thì còn níu lại nơi tiếng thở dài, cái nấc nghẹn ngào trong từng lời hát!

Thu Phương gọi đêm nay là đêm của những nỗi nhớ.

Chị không đong đếm kỹ càng cho từng nốt nhạc, không quá lệ thuộc vào kỹ thuật, mà chị hát bằng cảm xúc thật, bằng trái tim đang rung lên những cung bậc như những đợt sóng trên mặt hồ vỗ nhẹ vào cảm thức khán, thính giả.

TP Hồ Chí Minh-Nam Bộ chỉ có hai mùa mưa nắng. Mùa thu, có chăng là ở trong xúc cảm con người. “Nơi mùa thu bắt đầu”, Thu Phương mang đến một làn sương, một làn hương cốm, một chút buồn dịu ngọt và một ký ức lắng sâu. Chị kể về mùa thu, về ký ức của mình nhưng ai cũng thấy, trong ký ức ấy có mình trong đó. Với những người mang nặng ký ức về mùa thu Hà Nội, mùa thu miền Bắc, nghe chị hát càng thấy lòng mình chùng lại giữa cuộc sống đô thị hối hả, sôi động đến từng giây...

Bài và ảnh: LINH SAN